Hội Thích Đọc Sách discussion
This topic is about
The Shadow of the Sun
Recommend Books
>
Gỗ mun
date
newest »
newest »
Đọc xong cuốn này thấy yêu châu Phi kinh khủng, thấy truyền thống cần cù chăm chỉ của người Việt chỉ là trò trẻ con ( sorry các bậc tiền bối ) :D
Đọc truyện này xong cứ thấy có gì thiếu thiếu. Tác giả đúng là nhà báo, quan sát rất chi tiết, mô tả rất sinh động, trải nghiệm rất nhiều nhưng đọc với một tâm thế để biết về châu Phi thì cứ thấy thiếu gì đó. Có lẽ là muốn có thêm một chút sự lý giải sâu xa hơn của nhà sử học, sự khái quát hóa của nhà xã hội học, sự phân tích nhân vật sâu hơn về của nhà văn. Hee, tham quá.Nhưng đúng là đọc truyện của Hosseine thì cảm giác biết và yêu Apganistan đã hơn.
Đang đọc cuốn Detroit- an American city autopsy. Giọng văn cũng đúng là của nhà báo. Rất nhiều facts and figures.
Tại sao cuốn này tên gốc là Shadow Of The Sun mà đem về VN lại trở thành Gỗ Mun vậy nhỉ?Nhà xuất bản làm thế, thiếu sự tôn trọng tác giả quá.
Nguyên wrote: "Tại sao cuốn này tên gốc là Shadow Of The Sun mà đem về VN lại trở thành Gỗ Mun vậy nhỉ?Nhà xuất bản làm thế, thiếu sự tôn trọng tác giả quá."
Vì nguyên tác tiếng Ba Lan tên là "Heban", nghĩa là "Gỗ mun" đó bạn.
Duc wrote: "Nguyên wrote: "Tại sao cuốn này tên gốc là Shadow Of The Sun mà đem về VN lại trở thành Gỗ Mun vậy nhỉ?Nhà xuất bản làm thế, thiếu sự tôn trọng tác giả quá."
Vì nguyên tác tiếng Ba Lan tên là "H..."
Ah OK, lỗi của mình, không check kỹ. Thank bạn :)
mình thích cái cách mà Ryszard so sánh sự khác biệt về thời gian giữa châu Phi và châu Âu, cách ông miêu tả về sự vĩ đại của bình nguyên Serengeti, và cả cái cách mà ông đã dấn thân và Phi châu rộng lớn...đi nhờ trên những chuyến xe tải dọc đường của những người nông dân...với riêng mình thì Ryszard là một nhà văn khiêm nhường, nhẫn nại và sâu sắc. "Gỗ Mun" và "Du hành cùng Herodotus" là 2 trong số những cuốn ưa thích nhất của mình.P/s: bài viết rất hay Mund :)






Tôi cũng thường xuyên tự hỏi điều gì làm nên sự quyến rũ của cuốn sách. Trong Du hành cùng Herodotus, tôi để ý thấy Kaspucinski hay đặt ra hàng chuỗi câu hỏi liền nhau, ví dụ về Vạn lý trường thành: “Nhìn ngắm cảnh tượng này, chạm vào các khối đá được những người ngã xuống vì lao dịch gom góp về đây qua hàng thế kỷ - để làm gì? Điều đó có ý nghĩa gì không? Có ích lợi gì không?”, hay về một cuộc hành hình: “ Đó là quyết định của ai? Của Đại hội Dân chúng? Của Hội đồng Thành phố? Của Ủy ban Phòng thủ Babylon? Có cuộc tranh luận nào về vấn đề này hay không? Có ai phản đối không? Có ý kiến khác không? Ai quyết định cách giết những người phụ nữ này? Về chuyện bóp ngạt họ. Có các đề nghị khác không? Đem đâm họ bằng giáo? Chém bằng kiếm? Thiêu trên giàn lửa? Ném xuống dòng sông Euphrates chảy qua thành phố?” Còn trong Gỗ mun, là những quan sát làm người đọc giật mình. Chẳng hạn, về gió: “Không khí khi đứng yên chẳng có chút giá trị gì, nhưng chỉ cần chuyển động - nó lập tức có giá”; về con người châu Phi: “Họ, Người Da Đen, chưa bao giờ từng chinh phạt ai, không xâm lược ai, không bắt ai làm nô lệ…Họ thuộc chủng tộc da đen, nhưng trong sạch ”, và “Người châu Phi là một người từ khi chào đời cho đến lúc chết luôn luôn ở ngoài mặt trận, chiến đấu với thiên nhiên đặc biệt là thù nghịch của châu lục mình, và chỉ riêng việc sống và biết cách tồn tại đã là chiến công lớn nhất của anh ta.”
Có rất nhiều quan sát kiểu như thế trong suốt cuốn sách. Chắc chắn bạn có thể nhặt ra nhiều quan sát tinh tế hơn, thú vị hơn. Còn dưới đây, là một vài quan sát của tôi từ những câu chuyện kể của Kapuscinski:
+ Trang 332, đoạn nói về can nhựa: “Nói chung can nhựa có vô số ưu điểm. Một trong các ưu điểm quan trọng nhất là nó thay thế con người khi xếp hàng. Mà xếp hàng lấy nước (nơi có xe chở nước đến) thì phải đứng cả ngày.[…] Khi xe chạy ngang châu Phi, người ta nhìn thấy những hàng can nhựa nhiều màu dài hàng cây số đang chờ nước đến.”
+ Trang 317, đoạn mô tả giao thông trên những con đường cũ, hẹp, chật ních: “Vậy mà ở đây không ai la mắng ai, không ai tức giận ai, không ai văng tục, chửi rủa hay nạt nộ, tất cả mọi người đều kiên nhẫn và yên lặng làm cuộc vượt chướng ngại của mình, lách và né, dùng mưu mẹo, rào đón, xoay xở, chen chúc, và trước hết, quan trọng nhất, là tiến lên. Nếu có tắc nghẽn, mọi người đồng lòng và bình tĩnh cùng tham gia giải tỏa; nếu bị kẹt, tất cả sẽ cùng giải quyết tình huống này, từng mi li mét một.”
+ Trang 304, về shir, cuộc họp của tất cả đàn ông trưởng thành ở Somalia: “Người Somalia không có bất cứ quyền lực tôn ti nào trên mình. Quyền lực duy nhất chính là các cuộc họp như thế này, nơi mọi người đều có thể phát biểu.[…] Shir là một trận om sòm ầm ĩ, những cuộc cãi vã, hò hét, lộn xộn. Nhưng cuối cùng quyết định quan trọng nhất được đưa ra: đi tiếp theo hướng nào. Khi đó ta sẽ xếp hàng theo trật tự định sẵn từ hàng bao thế kỷ và lên đường.”
Bạn thấy gì chưa? Ở châu Phi, người ta xếp hàng để lấy nước, không văng tục hay chửi rủa khi tắc đường, và, có những cuộc họp quyết định hướng đi mà ở đó mọi người đều có thể phát biểu.