pedronhat
https://www.instagram.com/aflowofheart/
“Thế anh biết cô ta từ khi nào?"
"À, hồi ấy anh học lớp mười một. Cô ấy có một bài thơ đăng báo. Anh viết thư cho cô ấy."
"Chỉ có thế thôi?"
"Chỉ có thế thôi. Rồi bọn anh viết thư cho nhau thường xuyên. Trong năm năm liền."
"Rồi sao nữa?"
"Chả sao cả. Rồi bọn anh không viết thư cho nhau nữa."
"Tự nhiên không viết nữa à?"
"Cũng không hẳn thế."
"Thế anh viết những gì?"
"Tất cả mọi thứ."
"Tất cả mọi thứ là những thứ gì?"
"Chẳng có gì.”
― Một chuyện tình vớ vẩn
"À, hồi ấy anh học lớp mười một. Cô ấy có một bài thơ đăng báo. Anh viết thư cho cô ấy."
"Chỉ có thế thôi?"
"Chỉ có thế thôi. Rồi bọn anh viết thư cho nhau thường xuyên. Trong năm năm liền."
"Rồi sao nữa?"
"Chả sao cả. Rồi bọn anh không viết thư cho nhau nữa."
"Tự nhiên không viết nữa à?"
"Cũng không hẳn thế."
"Thế anh viết những gì?"
"Tất cả mọi thứ."
"Tất cả mọi thứ là những thứ gì?"
"Chẳng có gì.”
― Một chuyện tình vớ vẩn
“Thêm lần nữa Zarathoustra thu kín mình, ngồi trên tảng đá, suy nghĩ. Thình lình hắn đứng dậy: Tội nghiệp! Tội nghiệp cho con người cao thượng, và mặt hắn rắn đanh… Cơn đam mê của ta và xúc cảm của ta - quan hệ gì nào? Có phải ta kiếm tìm hạnh phúc? Ta kiếm tìm tác phẩm của ta… Đây là buổi rạng đông của riêng ta, ngày riêng của ta bắt đầu. Mọc lên mau, hãy mọc lên mau, ôi buổi trưa rực rỡ choáng váng!”
― Tiếng động
― Tiếng động
“câu nói của một triết gia nhiều khi cũng chẳng đáng giá bằng câu nói của một thằng đần được đặt đúng chỗ của bi kịch”
― Chết trong ngày Chúa nhật
― Chết trong ngày Chúa nhật
“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.”
― Chết trong ngày Chúa nhật
― Chết trong ngày Chúa nhật
pedronhat’s 2025 Year in Books
Take a look at pedronhat’s Year in Books, including some fun facts about their reading.
More friends…
Favorite Genres
Polls voted on by pedronhat
Lists liked by pedronhat





























