pedronhat
https://www.instagram.com/aflowofheart/
pedronhat
is currently reading
progress:
(page 38 of 540)
"Gái lạ tới bắt chuyện, mời ăn sandwich và xin được ngồi cạnh trên buýt. Rất incel à lộn rất Murakami." — Mar 17, 2026 05:27AM
"Gái lạ tới bắt chuyện, mời ăn sandwich và xin được ngồi cạnh trên buýt. Rất incel à lộn rất Murakami." — Mar 17, 2026 05:27AM
progress:
(60%)
"văn phong đúng là của mấy ông lãng mạn 18xx, hơi rướn và dài dòng. tất nhiên đặt vào thời đó thì nó hay." — Mar 20, 2026 09:40AM
"văn phong đúng là của mấy ông lãng mạn 18xx, hơi rướn và dài dòng. tất nhiên đặt vào thời đó thì nó hay." — Mar 20, 2026 09:40AM
pedronhat
is currently reading
progress:
(14%)
"lại thêm một ông hành văn như Proust, may còn chịu khó ngắt câu chứ không thì quyển này thành luôn Bên phía nhà Strictland" — Jan 05, 2026 08:25PM
"lại thêm một ông hành văn như Proust, may còn chịu khó ngắt câu chứ không thì quyển này thành luôn Bên phía nhà Strictland" — Jan 05, 2026 08:25PM
“Họ đang nhìn tôi. Họ đang quan sát tôi. Họ đang theo dõi tôi. Họ không nói một lời nào. Nhưng tôi biết họ sẽ không tha thứ cho tôi. Sẽ không bao giờ họ tha thứ cho tôi. Những lỗi lầm của tôi không thể nào tha thứ được. Tội lỗi! Tội lỗi! Tôi ngửa đầu nhìn họ. Họ bất động như những ông phỗng đang xếp hàng trong một cuộc duyệt binh. Trên mặt họ không có một nét cảm xúc nào. Tất cả chỉ là trống rỗng. Trống rỗng trên khuôn mặt họ. Trống rỗng trong cái nhìn của họ. Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại nhưng những khuôn mặt vẫn hiện lên trong đầu tôi, vẫn những khuôn mặt ấy, vẫn những cái nhìn trống rỗng ấy. Tại sao chúng nó không chịu đi? Tại sao chúng nó cứ bám lấy tôi dai dẳng như những con rận bám trên người? Không có tôi liệu chúng nó sẽ ra sao? Chúng nó có chết không? Nếu tôi không tồn tại thì liệu chúng nó có tồn tại không? Chắc là không. Chắc là có. Có trời mới biết được. Có trời mới hiểu tại làm sao lại ra nông nỗi này.”
― Chết trong ngày Chúa nhật
― Chết trong ngày Chúa nhật
“Tình yêu thương không bao giờ nên trở thành gánh nặng cho người khác và cho chính bản thân mình”
― Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ
― Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ
“Ngôn ngữ đang giam cầm thi ca. Bao nhiêu năm nay ngôn ngữ đã giam cầm thi ca và bây giờ nó vẫn đang giam cầm thi ca. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ vượt ngục. Giọng nói của ông ta trở nên nghiêm nghị khác thường. Thi nhân hơn bao giờ hết cần phải trở nên những kẻ giết người. Thi nhân cần giết chết ngôn ngữ. Ngôn ngữ đáng chết. Ngôn ngữ đang giam cầm tất cả chúng ta ông ta nói. Tự do mà chúng ta đang có chỉ là một thứ tự do giả tạo. Một thứ tự do do tưởng tượng mà nên. Một thứ tự do do ảo mị mà có. Chừng nào ngôn ngữ còn giam cầm chúng ta thì chừng đó chúng ta còn chưa có tự do đích thực.”
― Chết trong ngày Chúa nhật
― Chết trong ngày Chúa nhật
“Tôi không lãng mạn. Nhật kí tiếp tục: thế mà tôi đi thấu sáng. Trong mịt mù khói trắng. Chân tôi đi đâu tôi theo đấy. Chỗ nào cũng khói. Chân đưa tôi lên Giám. Trên Giám có ngã tư Giám. Ngã tư Giám rét. Ngã tư láo nháo khói. Ngã tư láo nháo bóng tối với tường cổ. Ngã tư láo nháo gió và lá. Chân đưa tôi sang ngả bên phải. Bên phải đầy những ngã tư và những cột đèn. Tôi tới Cửa Nam. Cửa Nam có ngã tư Cửa Nam. Ngã tư ngày xưa bây giờ thành ngã sáu. Ngã sáu rét. Chân đưa tôi đến Bờ Hồ. Bờ Hồ có bến xe điện đêm. Có tháp Rùa rét nhập nhòa trong khói trắng. Bờ Hồ không phải ngã tư. Bờ Hồ là cái vòng tròn quay tròn không bao giờ kết thúc. Tôi đi bộ vòng tròn. Thế nào lại thoát được vòng tròn. Nhưng tôi lại gặp ngay một ngã tư. Là ngã tư Hàng Khay. Tôi lại gặp những cột đèn. Nhưng không nhìn chúng. Tôi cứ đi đi. Té ra tôi gặp phố Nhà Thờ. Phố Nhà Thờ có nhà thờ. Nhà thờ láo nháo gió và láo nháo bóng tối. Nhà thờ nhập nhòa trong khói trắng. Tôi vào phố Hàng Bông. Phố vắng. Không vui không buồn tôi không nghĩ gì. Tôi cứ đi đi. Trong lúc đi như thế này Cốm đang nằm bệnh viện. Cái thai đang chết: cái thai đang chết. Cái thai là con tôi. Là con của Cốm. Tôi chưa được thấy mặt nó: để biết nó giống tôi hay giống Cốm. Khổ thân con tôi. Khổ thân Cốm đang nằm nhợt nhạt. Trên bàn mổ nhợt nhạt, Cốm nằm im. Để tôi chọn hoặc mẹ hoặc con. Đời tôi kì lạ đầy tai nạn. Đời mọi người bình thường không biết có nhiều ngã tư. Tối nay tôi đến một ngã tư. Tôi kí tên để con tôi chết. Tối nay tôi đi bộ qua nhiều ngã tư. Nội thành nhiều ngã tư. Đời tôi cũng vậy. Nội thành láo nháo sao mà lắm gió. Sao mà nhiều lá. Sao mà nhiều khói. Tối nay tôi đã chọn sai đường ngã tư. Nếu rẽ ngả khác: tôi đã không nhậu nhẹt với thằng Ngỡi. Nếu chọn ngả khác: tôi đã về nhà trước Cốm. Tôi đã tóm được một trong những thằng thủ phạm. Tôi đã có thể tối nay đi đàng này đàng kia. Đi đàng kia thì ra thế nọ. Mà đi đàng nọ lại ra thế này. Quả là gay go cho những bước chân trên ngã tư. Nếu tối nay chân tôi đi đàng nọ chứ không phải đàng kia: tôi sẽ ở nhà cùng Cốm. Đèn nhà tôi sẽ bật sáng. Kẻ gian sẽ không dám vào. Sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng biết đâu nếu tôi ở nhà tối nay: tôi đã có lẽ bị thủ tiêu. Cùng với Cốm.”
― Những ngã tư và những cột đèn
― Những ngã tư và những cột đèn
“câu nói của một triết gia nhiều khi cũng chẳng đáng giá bằng câu nói của một thằng đần được đặt đúng chỗ của bi kịch”
― Chết trong ngày Chúa nhật
― Chết trong ngày Chúa nhật
pedronhat’s 2025 Year in Books
Take a look at pedronhat’s Year in Books, including some fun facts about their reading.
More friends…
Favorite Genres
Polls voted on by pedronhat
Lists liked by pedronhat




































