Silver Spoon 17
is currently reading
progress:
(page 59 of 228)
"Cuốn sách này vẫn có công năng kỳ diệu khiến mình mất khả năng đọc hiểu. Đúng là từ đẹp, câu đẹp, nhưng đẹp nhiều quá thì lại đâm ra mất cái sự trầm trồ và sung sướng khi chuyển mắt giữa những dòng chữ.
Đọc chậm hơn nhưng chẳng nhét vào đầu một cái sự gì đẹp ở đây :(
Dù thực ra cách viết như vầy là có phần giống với những suy nghĩ vụn vặt của mình, không đầu đuôi, lúc gọt được chữ rất đã hoặc rất mộng trong đầu." — Nov 26, 2018 08:10AM
"Cuốn sách này vẫn có công năng kỳ diệu khiến mình mất khả năng đọc hiểu. Đúng là từ đẹp, câu đẹp, nhưng đẹp nhiều quá thì lại đâm ra mất cái sự trầm trồ và sung sướng khi chuyển mắt giữa những dòng chữ.
Đọc chậm hơn nhưng chẳng nhét vào đầu một cái sự gì đẹp ở đây :(
Dù thực ra cách viết như vầy là có phần giống với những suy nghĩ vụn vặt của mình, không đầu đuôi, lúc gọt được chữ rất đã hoặc rất mộng trong đầu." — Nov 26, 2018 08:10AM
Silver Spoon 17
is currently reading
progress:
(page 46 of 192)
"Cả nghìn sao đang tỏa sáng trên bầu trời hoang vu xanh thẳm. Ta dường như đơn độc trước một xã hội khó hiểu." — Aug 22, 2021 08:41AM
"Cả nghìn sao đang tỏa sáng trên bầu trời hoang vu xanh thẳm. Ta dường như đơn độc trước một xã hội khó hiểu." — Aug 22, 2021 08:41AM
“Khi chỉ có một mình, tôi nghĩ thế là đủ rồi. Tôi nghĩ vậy, vả lại nếu chẳng mong ước gì nhiều, thì giả dụ có không giỏi xoay sở trong đời đi chăng nữa, sống hạnh phúc là một điều đơn giản. Chỉ cần làm công việc mình thích, ăn đồ để không chết đói là được.
...
Thế nhưng, tôi đã lỡ ước mong mất rồi. Tôi muốn làm gì đó cho nàng. Ngay từ giây phút nghĩ như vậy, tôi đã trở thành con người "khuyết thiếu". Khi khao khát điều gì, con người ta không toàn vẹn được nữa. Bởi nói cách khác, khao khát chính là như thế.
Ta đập vỡ thứ gì đó bên trong bản thân rồi nhẹ nhàng lấp đầy khoảng trống ấy và một thứ mà đối phương đưa cho mình. Khi làm thế, chúng ta sẽ trở thành những sinh vật mới. Không phải tôi, không phải em, mà là một phần của đơn vị mới có tên "chúng ta".
Một bước tiến ấy thôi đôi khi là điều vô cùng khó khăn. Đau đớn, thảm hại, sợ hãi, tủi nhục xấu xí không chịu được. Dẫu vậy, chúng ta không thì không dấn bước. Có lẽ ta đều biết một cách bản năng, rằng trong trăm điều chỉ cần một điều được đền đáp lại ta cũng sẽ cảm giác như thể mình đã bay lên chín tầng mây.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
...
Thế nhưng, tôi đã lỡ ước mong mất rồi. Tôi muốn làm gì đó cho nàng. Ngay từ giây phút nghĩ như vậy, tôi đã trở thành con người "khuyết thiếu". Khi khao khát điều gì, con người ta không toàn vẹn được nữa. Bởi nói cách khác, khao khát chính là như thế.
Ta đập vỡ thứ gì đó bên trong bản thân rồi nhẹ nhàng lấp đầy khoảng trống ấy và một thứ mà đối phương đưa cho mình. Khi làm thế, chúng ta sẽ trở thành những sinh vật mới. Không phải tôi, không phải em, mà là một phần của đơn vị mới có tên "chúng ta".
Một bước tiến ấy thôi đôi khi là điều vô cùng khó khăn. Đau đớn, thảm hại, sợ hãi, tủi nhục xấu xí không chịu được. Dẫu vậy, chúng ta không thì không dấn bước. Có lẽ ta đều biết một cách bản năng, rằng trong trăm điều chỉ cần một điều được đền đáp lại ta cũng sẽ cảm giác như thể mình đã bay lên chín tầng mây.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
“Những điều thực sự quan trọng tôi sẽ khóa lại, cất giữ thật cẩn thận trong trái tim mình. Để không ai có thể đánh cắp chúng đi. Để chúng không bị không khí bào mòn mà bạc màu đi mất. Để chúng không bị mưa gió cuốn đi mà đánh mất hình hài.”
― The Restaurant of Love Regained
― The Restaurant of Love Regained
“Nhưng, giả sử có hiểu được lập trường và tâm trạng của đối phương đi chăng nữa, thì nỗi đau bị bỏ lại trong cô độc vẫn chẳng đổi thay.”
―
―
“Thành thật mà nói, cái tôi muốn không phải là hoàng hôn, mà là nụ cười em khi ngắm mặt trời lặn kia. Nếu tôi nói thế, biểu cảm nào sẽ hiện ra trên gương mặt nàng đây? Sẽ ra sao nếu tôi nói, khi em không ở bên, thậm chí những ngày vô vị những buổi chiều chẳng có mây cũng chẳng có mưa, chẳng có gì đặc biệt còn nhiều vô kể?
Nhưng đó là bí mật của riêng tôi. Bởi nếu thốt ra thành lời, chắc chắn ma thuật sẽ mất đi công lực.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
Nhưng đó là bí mật của riêng tôi. Bởi nếu thốt ra thành lời, chắc chắn ma thuật sẽ mất đi công lực.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
“Với tôi, ký ức quá khứ cũng là một tài sản đáng giá. Phải trân trọng kỷ niệm mà sống. Nếu diệt vong và kiến tạo là hai bánh xe đang tiến về phía trước, tôi chắc hẳn là con rùa ngốc nghếch chậm chạp tự bò đi trên đôi chân mình. Bánh xe có đúng là tiện hơn thật, nhưng tôi đâu cần phải vội nên chẳng bao giờ ghen tị với những người sở hữu những thứ đó.
Tiến lên phía trước một chút, ngoảnh đầu lại và nhìn đoạn đường mình vừa đi qua với mắt hoài niệm, kể ra cũng không tệ lắm. "Nào đi thôi", tự cổ vũ mình như vậy và mỉm cười bước tiếp. Với tôi, cuộc đời là vậy. Dù tốt hay xấu thì cũng chẳng thể sống theo cách nào khác. Như con cua lượng kích cỡ mai mình về đào hố, phải không nhỉ? Đại loại vậy.
Thế nên tôi cố gắng tận hưởng hết mình. Không nghĩ ngợi gì cả. Gạt hết mọi thứ sang bên. Tôi sống trong hiện tại vì những hồi ức thanh xuân thoáng qua... Chỉ có vậy thôi.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
Tiến lên phía trước một chút, ngoảnh đầu lại và nhìn đoạn đường mình vừa đi qua với mắt hoài niệm, kể ra cũng không tệ lắm. "Nào đi thôi", tự cổ vũ mình như vậy và mỉm cười bước tiếp. Với tôi, cuộc đời là vậy. Dù tốt hay xấu thì cũng chẳng thể sống theo cách nào khác. Như con cua lượng kích cỡ mai mình về đào hố, phải không nhỉ? Đại loại vậy.
Thế nên tôi cố gắng tận hưởng hết mình. Không nghĩ ngợi gì cả. Gạt hết mọi thứ sang bên. Tôi sống trong hiện tại vì những hồi ức thanh xuân thoáng qua... Chỉ có vậy thôi.”
― Thế Giới Kết Thúc Dịu Dàng Đến Thế
Silver’s 2025 Year in Books
Take a look at Silver’s Year in Books, including some fun facts about their reading.
More friends…
Favorite Genres
Polls voted on by Silver
Lists liked by Silver



























